'๑'- Forum For Teens -'๑'


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Bài Viết MớiTab mớiThống kê

sẽ có thiên thần thay a yêu e(p3)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Dec 15, 2010 3:06 pm
avatar
[Thành viên] - san.sanMod
Mod
Nữ
Tổng số bài gửi : 111
Tài sản (VND) : 157
Cảm Ơn : 5
Sinh Nhật : 14/11/1994
Ngày Tham Gia : 07/09/2010
Trạng Thái : Loading....
Băng Hội Tham Gia : Loading....

Bài gửiTiêu đề: sẽ có thiên thần thay a yêu e(p3)
Xem lý lịch thành viên http://Loading....

Tiêu đề: sẽ có thiên thần thay a yêu e(p3)

"Đã biết là không tốt,lại còn đến làm phiền người khác." Dương Khả Vi cười nhạt.

"Biến đi."

Tiếng Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

Dương Khả Vi ngơ ngác,không dám nhìn anh ta.

"Tôi nói biến đi!Có nghe thấy không!"Doãn Đường Diêu ánh mắt đầy tức giận,hét lên với Dương Khả Vi,"Biến-----!Tuần trước tôi nhớ là đã nói với cô,tôi không có chút hứng thú gì với cô cả!"

Tĩnh lặng-----

Tất cả các sinh viên trong lớp đều sững người ra.

Tiếng nói của anh ta rất to,Tiểu Mễ đứng bên ngoài cũng nghe thấy rất rõ ràng.Sắc mặt Dương Khả Vi thẫn thờ,trong giây lát cô ôm mặt khóc chạy ra ngoài.

Na Lộ cắn môi,cố gắng để khống chế vẻ mặt muốn cười.Cô đưa tay cầm lấy cánh tay của Doãn Đường Diêu,cúi mặt xuống và khóc.

"Lâu lắm rồi không nhìn thấy anh,xảy ra chuyện gì a?"

Doãn Đường Diêu đẩy tay cô ta ra,nói:

"Cô cũng đi đi,tôi muốn ngủ."

Na Lộ lúng túng đứng đó.Trong giây lát,cô ho một tiếng,miễn cưỡng cười:"Được.Thế thì em đi nhé,anh nghỉ đi."

Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn,tiếp tục ngủ.

Cứ như vậy,Doãn Đường Diêu ngồi trong lớp ngủ cả một buổi sáng.

*** ***

Cho đến khi trưa,khi cảm giác đói bụng đến,anh ta mới tỉnh giấc,nguyền rủa:

Mẹ kiếp!

Hai cánh tay anh ta mệt mỏi rã rời vì ngủ quá lâu.

Bỗng một tiếng nói phát ra từ bên cạnh anh ta.

"Tư thế ngủ không đúng,cơ thể bị đau là rất bình thường,hơn nữa còn rất dễ bị cảm."

Doãn Đường Diệu quay lại nhìn.

"Lại là cô?Sao cô có vẻ giống hồn ma thế nhỉ?"

"Tôi tên là Mễ Ái,anh có thể gọi tôi là Tiểu Mễ."Tiểu Mễ nở một nụ cười thật tươi,"Tôi là sinh viên vừa mới chuyển đến hôm nay!"

Các sinh viên khác đã ra về hết,trong phòng học chỉ còn hai người Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ.

Doãn Đường Diêu đứng dậy,đưa tay đẩy Tiểu Mễ ra:

"Tránh ra!"

"Anh đói không?"

Tiểu Mễ tỏ vẻ không quan tâm,nụ cười vẫn rất tươi.

Doãn Đường Diêu tức giận:"Muốn gì đây?"

Tiểu Mễ chớp mắt,bàn tay từ sau lưng đưa ra một hộp sữa và một cái bánh mỳ,nói:

"Chắc anh đói lắm rồi phải không,anh ăn đi!"

Doãn Đường Diêu trừng mắt.Sáng nay bị cô đẩy từ trên xe xuống,bây giờ vai vẫn còn rất đau,không tính sổ với cô ta đã là rất cố gắng rồi,cô ta lại muốn chơi trò gì nữa đây.

Tiểu Mễ cắm ống hút vào hộp sữa,đưa vào tay anh,mỉm cười:

"Uống đi."

Đáng nhẽ sau khi tan học cô đã phải vội vàng đi làm thủ tục nhập học.Nhưng cô nghe thấy tiếng bụng anh kêu,có vẻ rất đói rồi đây,cho nên ngay lập tức cô chạy đi mua về.

"Ục----"

Tiếng bụng của Doãn Đường Diêu lại kêu.

Tiểu Mễ giơ tay lên,cười:"Tôi thề,đồ ăn không có độc!"

Anh ta lại nhìn cô,cầm ống hút vứt đi,rồi uống một hơi hết hộp sữa.Uống xong,cơn đói đã giảm đi phần nào,anh ngồi xuống ghế và nói:

"Cô muốn gì?"

Một cô gái đưa anh ta đến bệnh viện,rồi đẩy anh xuống xe,rồi lại cho anh sữa và bánh mỳ,chắc chắn là muốn thu hút sự chú ý của anh để rồi trở thành bạn gái của anh.Kiểu con gái như thế này anh đã gặp nhiều rồi.

"Muốn gì?"Tiểu Mễ ngạc nhiên.

Doãn Đường Diêu cười đểu.

"Lịch hẹn hò của tôi đã sắp xếp đến tuần sau rồi,có kiên nhẫn thì đợi nhé.Nhưng....Khi hẹn hò mà cô lại mặc như thế này thì thật mất mặt."

"À....."

Tiểu Mễ cười,cô vuốt tóc,cầm lấy một tập vở trên bàn:"Cái này,anh định lúc nào viết đây?"

Doãn Đường Diêu quay sang nhìn.

Là bài viết Tài nguyên nhân lực mà giáo sư Truyền vứt trả lại anh.

"Tại sao phải viết?"

"Không làm thì anh sẽ không đủ điểm thi!"Tiểu Mễ lo lắng nói,"Lúc tan học tôi đã xem qua các bài tập của các sinh viên khác,thực ra cũng không khó lắm đâu,chỉ cần cố gắng một chút là được,cũng không cần phải viết quá dài."

Doãn Đường Diêu cười lạnh lùng.Anh không qua được kỳ thi?Nếu như anh ta không tốt nghiệp được,thì thư viện mới của trường sẽ không có tiền đầu tư.Giáo sư Truyền thực ra cũng chỉ là một kẻ ngốc không biết sự đời mà thôi.

"Có liên quan gì đến cô?"

Anh lạnh lùng nhìn cô.

Tiểu Mễ ngơ ngác,nghĩ một lát,rồi tiếp tục nở nụ cười:"Tôi muốn trở thành Thiên Sứ bảo vệ cho anh!"

Haha-----

Doãn Đường Diêu cười lớn,đưa tay lên trán cô:"Nếu bị bệnh thì phải nhớ đi bác sỹ.Còn nữa,đừng xem quá nhiều phim tình cảm,sẽ trúng độc đấy!"

Nói xong,anh quay mặt bước đi.

Tiểu Mễ cầm tập giấy ngồi trên ghế.Một lúc sau,cô ôm đầu cười gượng,có lẽ hơi căng thẳng một chút.

Nhưng-----

Cô đi tìm anh đã rất lâu rồi.Học viện Thánh Du xây trên một ngọn núi rất đẹp,hay là có thể nói rằng,Thánh Du bản thân là một ngọn núi quanh năm hoa lá đua nở.Trong trường trồng đầy các loại cây,đâu đâu cũng thấy cây.....

Cây cối miền Nam rất khác so với cây cối miền Bắc.Tại trường học trước đây của Tiểu Mễ,một cái cây chỉ là một cái cây,một cây trúc chỉ là một cây trúc.Nhưng cây cối trong trường Thánh Du làm cho cô hết sức ngạc nhiên,cây trúc giống như là hàng trăm cây trúc ghép lại,rất có khí thế,đa dạng hơn.....

Đường về Phong Viên có một con đường núi cong cong,hai bên đường như là một khu rừng,trong đó có đầy các loại cây.Đang vào lúc cuối tháng năm,cây cối,hoa lá đua nhau khoe sắc.Đi qua con đường đó,Tiểu Mễ cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới thần tiên.

Ký túc xá của Phong Viên cũng rất đẹp.

Đẩy cánh cửa sổ là có thể nhìn thấy cảnh đẹp Đông Hồ.

Nước hồ màu sắc giống như bầu trời,tầm nhìn mênh mông.Tiểu Mễ hít thở,cô có thể cảm thấy được những cơn gió từ hồ thổi vào.Haha,thì ra gió Đông Hồ còn mang một vị tanh nữa.Tuy nhiên,vẫn có thể giả tưởng nó vừa tười mới vừa đẹp đẽ.

"Chỉ còn một tháng nữa là học kỳ này sẽ kết thúc,tại sao không để học kỳ sau mới chuyển đến học ở đây?"Uy Quả Quả nằm trên giường,vừa ăn sô cô la mà Tiểu Mễ mua cho cô,vừa tò mò hỏi.

Tiểu Mễ bật đèn bàn lên,từ trong ngăn bàn lấy ra một quyển nhật ký,nghĩ một lúc rồi trả lời:"Mình muốn tìm một người."

"Tìm người?Tìm ai?"Uy Quả Quả ngạc nhiên,"Học khoa nào?"

"Đã tìm thấy rồi."

Tiểu Mễ mỉm cười.Thật là may mắn,vừa đến đã tìm thấy rồi.

"Bạn của bạn à?Con trai hay là con gái?"Uy Quả Quả tiếp tục hỏi,a,một thanh sô cô la thật ít,ăn vào bụng là chẳng còn cảm giác nữa rồi.Lúc đầu Tiểu Mễ định mua hai thanh sô cô la,nhưng nhìn vào ví của Tiểu Mễ chỉ vỏn vẹn còn có 5 tệ,nên cô chỉ lấy 1 thanh.

Tiểu Mễ gãi đầu:"Cái đó...."Chẳng biết nói thế nào đây,nhưng cũng không muốn nói dối Uy Quả Quả.

Lúc đó,cửa ký túc mở ra.

Dương Khả Vi mặt hằm hằm bước vào,vứt sách vở lên giường,lạnh nhạt nhìn Tiểu Mễ và Uy Quả Quả rồi nói:"10 giờ rồi,tắt đèn đi ngủ."Nói rồi,cô đưa tay tắt đèn.

Một âm thanh vang lên,trong giây lát căn phòng trở nên tối hẳn,chỉ còn chiếc đèn bàn của Tiểu Mễ phảng phất ánh sáng yếu ớt.

Uy Quả Quả tức giận ngồi dậy:"Này!Dương Khả Vi,mười giờ vẫn là thời gian học tập làm việc bình thường mà.Bạn có quyền gì mà tắt đèn!"Tức chết đi được,Dương Khả Vi luôn như vậy,cô ta muốn ngủ,8 giờ là phải tắt đèn,cô ta không muốn ngủ,2 giờ đêm cũng không được tắt đèn!Nếu Thành Quyên còn ở ký túc thì cô ta còn không dám như vậy.

Dương Khả Vi lên giường,quay mặt vào tường ngủ.

"Có người thất tình rồi,"Uy Quả Quả hát,rồi đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ,"Đệ nhất mỹ nhân của Học Viện Quản Lý hôm nay bị từ chối trước mặt mọi người,thật là một tin tức lớn!"

"Uy---Quả---Quả!"

Một quyển sách từ giường của Dương Khả Vi được ném xuống.

Uy Quả Quả nhanh chóng tắt đèn đi ra ngoài,quyển sách đập vào của rồi rơi xuống đất.Trong giây lát,không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng.


Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cây đèn bàn.

Tiểu Mễ nhẹ nhàng ngồi trên ghế,hít một hơi,mở quyển nhật ký ra.Giấy trong quyển sổ có màu xanh nhạt,in rất nhiều hình của thiên sứ.

Cô cầm bút lên,cố gắng nở một nụ cười dễ thương như thiên sứ----

Dực(tiếng Trung đọc là yi)

Hôm nay thật vui,bởi vì cuối cùng em đã tìm thấy anh rồi!

Xin lỗi,lúc đầu em không biết đó là anh,cho nên đã đẩy anh xuống đất.Có đau không?Có bị thương không?Hihi,đương nhiên em biết rằng anh sẽ không giận em,nhưng em vẫn lo lắng.Đều do em quá tùy tiện.....anh từng nói đó là khuyết điểm của em,từ bây giờ em sẽ thay đổi được không anh?

Anh đang cười phải không?

Anh cười thật đẹp.....

Những thiên sứ khác nhất định rất quý anh nhỉ.

Em biết,chẳng có ai không quý anh cả,các thiên sứ cũng nhất định thích anh thôi.....

Trường mới rất đẹp,các thầy cô giáo rất thân thiện,các sinh viên cũng rất tốt bụng.Ký túc của em có tất cả 4 người,tên là Uy Quả Quả,Thành Quyên,Dương Khả Vi.Tên nghe rất hay phải không?Nói với anh,tên của các bạn ấy không chỉ hay,mà các bạn ấy cũng rất tốt nữa,vừa quan tâm đến em,vừa nhiệt tình.Cho nên,anh không phải lo cho em đâu.

Thôi nhé,em phải đi ngủ đây.

Tối nay nhất định phải ngủ thật say,bởi vì ngày mai em lại có thể nhìn thấy anh rồi.

À,còn nữa----

Hôn anh!

Hi hi,thích không?Anh không được thích một thiến sứ khác nhé,anh chỉ có thể mãi mãi yêu một mình em thôi!

Yêu anh---Tiểu Mễ"

*** ***

Buổi chiều,ánh nắng tươi đẹp.

Bầu trời xanh thẳm,mây trắng bồng bềnh,mặt chiếu ánh sáng rực rỡ qua các làn mây.Bên cạnh Học Viện Quản Lý có một cái sân vận động,đường chạy màu đỏ,bên trong là một sân bóng đá.Mặc dù so với sân vận động của các trường khác có nhỏ hơn một chút,nhưng sân bóng chuyền,bóng rổ...đều có,học tiết thể dục có lẽ là đủ rồi.

Tiết thể dục là sinh viên nữ và sinh viên nam cùng học nhưng không cùng chung một lớp,sinh viên nữ ở bên này tập bóng chuyền,sinh viên nam ở bên kia đánh bóng rổ.

Dưới bóng cây,2 sinh viên nữ một tổ đang tập đỡ bóng.



sẽ có thiên thần thay a yêu e(p3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
'๑'- Forum For Teens -'๑' :: Truyện Tuổi Teen :: Chuyện Tình yêu - Tình cảm-

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblog