'๑'- Forum For Teens -'๑'


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Bài Viết MớiTab mớiThống kê

sẽ có thiên thần thay a yêu e(p5)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Dec 15, 2010 3:11 pm
avatar
[Thành viên] - san.sanMod
Mod
Nữ
Tổng số bài gửi : 111
Tài sản (VND) : 157
Cảm Ơn : 5
Sinh Nhật : 14/11/1994
Ngày Tham Gia : 07/09/2010
Trạng Thái : Loading....
Băng Hội Tham Gia : Loading....

Bài gửiTiêu đề: sẽ có thiên thần thay a yêu e(p5)
Xem lý lịch thành viên http://Loading....

Tiêu đề: sẽ có thiên thần thay a yêu e(p5)

"Tôi chết đi,các người có thể bắt đầu nằm mơ."

Ánh mắt Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

"Tiểu Mễ,nói với cái loại người này chẳng khác gì đàn gảy tai trâu đâu!"Thành Quyên dùng tay xoa chỗ đau ở môi,vừa ngẩng đầu lên nhìn Doãn Đường Diêu,"với loại người này,ông trời tự nhiên sẽ trừng phạt hắn."

Người Tiểu Mễ run run.

Cô quay đầu nhìn Thành Quyên:"Đừng....",cô nhìn Doãn Đường Diêu,rồi lại nhìn Thành Quyên,cô nắm chặt bàn tay,để móng tay đâm vào da thịt.Có lẽ,đành phải như vậy thôi.

"Xin lỗi."

Sân vận động buổi chiều.

Trời xanh mây trắng ánh nắng mặt trời xán lạn.

Gió nhẹ thổi vào đám cỏ,quả bóng màu nâu lăn nhè nhẹ trên nền đất,xa xa là các sinh viên lớp khác đang đánh bóng,bên cạnh là các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương đang thể hiện những trạng thái kinh ngạc khác nhau.

Trước mặt tất cả các sinh viên.

Tiểu Mễ mặc đồ thể thao màu trắng đang khom lưng xin lỗi Thành Quyên,đầu cô cúi xuống rất thấp.

Thành Quyên không dám tin vào mắt mình:

"Bạn nói gì?"

"Xin lỗi....",móng tay đâm vào lòng bàn tay rất đau,Tiểu Mễ vẫn giữ tư thế cúi người,"Mình thay mặt Doãn Đường Diêu xin lỗi bạn."

"Bạn điên à?Tại sao bạn lại thay hắn xin lỗi?"Thành Quyên tức giận.

Uy Quả Quả cũng chạy ra từ trong đám đông,dùng sức kéo Tiểu Mễ lên:"Này,bạn làm sao vậy?Sao lại điên rồ đi xin lỗi cho loại người đó?"

"Xin lỗi,hãy tha lỗi cho anh ta đi."

Tiểu Mễ cúi thấp người hơn xuống,trong làn gió nhẹ,cơ thể yếu ớt của cô dường như có thể bị gió thổi đi.

"Còn nữa-----Mong mọi người đừng nói anh ấy là đồ vô dụng,cũng đừng chửi mắng anh ấy nữa."

Tiếng nói của cô còn nhẹ hơn làn gió,nhưng rất kiên quyết.

Doãn Đường Diêu nắm chặt bàn tay nhìn Tiểu Mễ,bước nhanh về phía cô,dùng sức lắc mạnh vào vai cô:

"Mẹ kiếp!Cô lại bị bệnh gì nữa đây!"

Tiểu Mễ có vẻ như đứng không vững,cô miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn anh ta:

"Không phải là anh không muốn xin lỗi à?Cho nên tôi sẽ thay anh."

"Cô là cái quái gì!"Doãn Đường Diêu tức giận,"thay tôi xin lỗi?!Cô chết đi!Rút lại tất cả những lời vừa nói,có nghe thấy không!!"

Tiểu Mễ đầu óc quay cuồng:"Không được....."

"Doãn Đường Diêu!Lại là anh đang gây chuyện!"

Lúc đó,thầy giáo thể dục Phương đã trở về.Thầy giáo Phương đã nghe khái quát về sự việc từ các sinh viên,nguyên nhân là khi mọi người đang đang học tiết thể dục,còn Doãn Đường Diêu lại ngang nhiên nằm ngủ.Vệ Thụ trêu anh ta là đồ vô dụng,bị Doãn Đường Diêu nghe thấy,thế là bắt đầu khung cảnh dùng bóng đánh người.

Thầy giáo Phương cao một mét chín mươi,người rắng chắc như một lực sỹ,cho nên các sinh viên sau lưng ông đều gọi ông là "Phương kim cang".Ông đưa tay nắm lấy cánh tay Doãn Dường Diêu,giải thoát Tiểu Mễ,tức giận nhìn Doãn Đường Diêu:

"Tiết học của tôi anh cũng dám gây chuyện?!"

Toàn bộ các sinh viên đều trở nên hưng phấn.Nghe nói Phương kim cang luôn ghét các thói hư tật xấu,các sinh viên hay gây chuyện trước đây đều bị ông giáo huấn rất thảm hại.

Doãn Đường Diêu quay đầu lại!

Đáng sợ----

Các sinh viên căng thẳng đứng nhìn.

Doãn Đường Diêu đứng đối diện với thầy giáo Phương,khí thế không hề bị áp chế!

Lúc đó,tất cả các sinh viên trên sân đều cảm thấy không khí không bình thường.Nam sinh nữ sinh đều đứng xung quanh,căng thẳng chờ đợi những tiến triển của sự việc.

"Nghe nói Vệ Thụ mắng anh là đồ vô dụng?"Thầy giáo Phương nhìn Doãn Đường Diêu,"Anh ta mắng anh là không đúng.Nhưng,anh dùng cách này giải quyết vấn đề thì thật quá đơn giản và bạo lực quá đó."

"Thầy giáo Phương!"

Vệ Thụ tức giận,anh bị đánh còn nói là anh không đúng?!Thì ra thầy giáo Phương cũng chỉ giống như các giáo viên khác.

Doãn Dường Diêu cười lạnh:"Đánh thì đánh thôi,thầy muốn thế nào?"

"Muốn chứng minh anh không phải là kẻ vô dụng rất dễ.Trong các hạng mục thể thao,cái làm cho con người ta tôn kính và bội phục nhất là chạy Marathon,chỉ người có ý chí mới làm được."Tay của thầy giáo Phương chỉ về phía đường chạy màu đỏ,"Nếu như anh có thể chạy được 10.000m.Thế thì,sẽ chứng minh được rằng Vệ Thụ sai."

Các sinh viên kinh ngạc.

10.000 m cơ à!

Chạy 1000 m đã mệt chết đi được rồi,10.000 m thì sẽ như thế nào đây.

"Được!Nếu như bạn có thể chạy được 10.000 m,sự việc hôm nay cái sai là ở tôi!"Vệ Thụ kiên định nhìn Doãn Đường Diêu,"Nếu như không chạy được,cũng có thể cho mọi người biết được rằng---Doãn Đường Diêu chỉ là một thằng vô dụng!"

Trong 3 năm học đại học,Doãn Đường Diêu không chỉ chưa từng tham gia bất cứ một hoạt động thể thao nào,đến cả đợt kiểm tra cơ bản nhất cũng không tham gia,tất cả các hoạt động thể thao trong lớp trong trong trường anh ta cũng đều vắng mặt.Các sinh viên nam truyền miệng nhau,đừng nhìn dáng người Doãn Đường Diêu cao to như vậy,kỳ thực hắn chỉ là một kẻ chạy 500 m cũng không được.

Trong giây lát,tất cả các ánh mắt đều dồn về phía Doãn Đường Diêu!

Doãn Đường Diêu đứng đó,ánh mắt vẫn lạnh lùng.Viên kim cương đính trên mũi anh ta phản chiếu ánh nắng mặt trời chói lòa.

Các sinh viên nữ yên lặng.

Trời ơi,ngay cả lúc này,Doãn Đường Diêu vẫn đẹp trai đến như vậy.Nếu như tính cách anh ta không đến mức như vậy,có lẽ đã là một bạch mã hoàng tử trong phim và tiểu thuyết rồi.
Một cô gái đứng trước mặt Doãn Đường Diêu.

"10.000 m,thế à?Tôi chạy thay anh ấy."Ánh mắt cô gái kiên quyết,"Không cần phải xin lỗi anh ấy,bởi vì lỗi là ở anh ấy.Nhưng mà,xin mọi người tha lỗi cho hành vi hôm nay của anh ấy."

Cô gái cúi người xin lỗi Vệ Thụ,Thành Quyên và thầy giáo Phương,sau đó cô bắt đầu chạy ra đường chạy màu đỏ.

Lại là Tiểu Mễ!

Các sinh viên xung quanh hết sức kinh ngạc,cô gái này thật là tinh thần có vấn đề rồi!Thầy giáo Phương kinh ngạc,thật nhìn không ra,Doãn Đường Diêu thật cao tay,có thể tìm được một người bạn gái dám hy sinh đến mức như vậy.Uy Quả Quả ngạc nhiên đến mức không biết nói gì.Thành Quyên nhìn bóng dáng Tiểu Mễ trên đường chạy,chán nản.......

Doãn Đường Diêu nhìn đồng hồ,lạnh nhạt nói:"Hết tiết rồi."Nói xong,anh ta bước đi,ánh mắt cũng không thèm quay ra nhìn Tiểu Mễ.

"Này!Cô ấy chạy không tính!"

Đến lúc này Vệ Thụ mới phản ứng.

*** ***

Mặt trời đang lặn.

Trời bắt đầu tối.

Các sinh viên Thánh Du lần lượt ra về,không có ai thèm chú ý đến bóng hình yếu ớt của cô gái đang chạy.

Vòng thứ 17.....

Trong người Tiểu Mễ như muốn vỡ tung ra,cố gắng hết sức nhưng cũng không hít thở được không khí.Trước mặt đều là màu đen,cô không nhìn thấy đường chạy,không nhìn thấy trước mặt có người hay không,cô không cảm giác thấy đôi chân của mình nữa,cô chỉ cảm thấy-----

Sau đó cô có thể sẽ chết!

Sân vận động vắng vẻ.

Thầy giáo đã về,các sinh viên cũng đi hết,chỉ chỉ còn vài người tò mò ở lại xem một lúc nhưng rồi cũng trở về đi ăn.

Không có ai đếm vòng cho Tiểu Mễ.

Thực ra,Tiểu Mễ cũng không biết là mình chạy được 17 vòng hay 18 vòng.Cho nên cứ tính 17 vòng vậy,kể cả chạy đến mức nôn ra máu,cũng phải chạy hết 10.000 m này!

Tiểu Mễ mệt đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa.Ngoại trừ nhịp tim đang đập dồn dập,hai bên tai cô chỉ nghe thấy ù ù như tiếng gió.

Ánh mặt trời cũng không còn....

Đèn đường đã sáng.

Con đường chạy màu đỏ.

Bóng hình Tiểu Mễ chìm trong màn đêm,chỉ đến khi cô chạy đến phía dưới bóng đèn mới nhìn thấy cơ thể nhỏ bé đang hết sức mệt mỏi của cô.

*** ***

Màn đêm tràn ngập không gian.

Tiếng lá cây lay động trong gió.

Cơ thể giống như sắp tan nát!

Trong người đau đớn như có lửa đốt!

Cuối cùng Tiểu Mễ cũng chạy hết 10.000m,cô cúi xuống thở dốc....

Thật mệt mỏi.....

Cô ngồi xuống đất,ôm mặt khóc....

"Dực...,

Hôm nay tập thể thao,chạy thật lâu,thật lâu.

Anh đang cười à?

Không lừa anh đâu,em thật sự đã chạy đấy!Nhưng mà,chạy thật là mệt.....có một lúc em nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chết mất.Trước đây,anh luôn nói em quá lười,Không biết vận động thể thao,lúc đó em vẫn cứng đầu cãi,mặc dù em không chạy nhưng chỉ cần em chạy thì sẽ là một thiên tài thể thao.

Em không phải là thiên tài.

Em chạy đến mức sắp chết đây này.

Dực,anh đang bận gì vậy?Có thể xuất hiện một chút được không?Chỉ cần một chút thôi...."

Ánh đèn chiếu qua lá cây.

Một bóng người xuất hiện trước mặt Tiểu Mễ.

Cô ngẩng đầu lên.

"Hình như cô cũng không giỏi chạy bộ nhỉ."

Tiếng nói rất lạnh nhạt,người nói ngạo nghễ đứng đó,khoanh hai tay.....

Tiểu Mễ vội vàng lau nước mắt trên mặt,mỉm cười:

"Em không sao,không mệt chút nào."

Doãn Đường Diêu lắc lắc vai cô:"Ai quan tâm đến cô!Tôi chỉ là tiện đường đi qua đây thôi."

"À."

Tiểu Mễ do dự vuốt tóc.

"Tại sao lại chạy thay tôi?"Doãn Đường Diêu lạnh lùng.

Tiểu Mễ cố gắng đứng dậy,cô dựa vào cây,tiếng thở vẫn hết sức khó khăn,trong người vẫn đang hết sức mệt mỏi:

"Tại sao.....không nói với họ anh không thể vận động mạnh được?'

Doãn Đường Diêu kinh ngạc!

Anh nắm vào vai cô,hét lên:"Cô---!"

"Không phải anh bị bệnh tim à?Tiểu Mễ lắc người,anh ta định bóp nát đôi vai cô ra chắc,"Bệnh tim không thể vận động mạnh được,tại sao anh không nói với thầy giáo và các bạn?"

"Sao cô biết được?!"

"Trí nhớ kém thật...."Tiểu Mễ thử cố gắng thoát khỏi đôi tay hộ pháp của anh ta,"Hôm đó là em đưa anh đến bệnh viện.Có lẽ bệnh của anh phát tác nhỉ,cả người đều hôn mê."Nói ra,anh ta còn chưa trả tiền taxi cho cô..

Doãn Đường Diêu thất thần,đôi tay của anh ta rời khỏi người cô.

"Tôi không bị bệnh tim."

Đôi môi anh ta cứng như Đại Lý thạch(một loại đá ở TQ)

Tiểu Mễ tỏ vẻ an ủi:"Cơ thể có bệnh không phải là một việc mất mặt."

"Tôi nói rồi----!Tôi----không-----bị----bệnh-----tim!Tai cô bị điếc à?!!"

Doãn Đường Diêu tức giận hét lên.Anh ta đấm mạnh vào cây.

"Em biết rồi."



sẽ có thiên thần thay a yêu e(p5)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
'๑'- Forum For Teens -'๑' :: Truyện Tuổi Teen :: Chuyện Tình yêu - Tình cảm-

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs