'๑'- Forum For Teens -'๑'


 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Bài Viết MớiTab mớiThống kê

Sẽ có thiên thần thay a yêu e(p6)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Wed Dec 15, 2010 3:13 pm
avatar
[Thành viên] - san.sanMod
Mod
Nữ
Tổng số bài gửi : 111
Tài sản (VND) : 157
Cảm Ơn : 5
Sinh Nhật : 14/11/1994
Ngày Tham Gia : 07/09/2010
Trạng Thái : Loading....
Băng Hội Tham Gia : Loading....

Bài gửiTiêu đề: Sẽ có thiên thần thay a yêu e(p6)
Xem lý lịch thành viên http://Loading....

Tiêu đề: Sẽ có thiên thần thay a yêu e(p6)

Tiểu Mễ ho nhẹ,mồ hôi trên người đã hết,một cảm giác lạnh tràn đến.

"Yên tâm,em sẽ không nói với người khác đâu."Cô mỉm cười,ánh mắt đẹp như vầng trăng khuyết trong đêm,"Nhưng mà anh phải tự chăm sóc bản thân mình nhé,đánh nhau cũng là hoạt động mạnh đấy.Nếu như anh không biết chú ý đến cơ thể của mình,có thể em sẽ nói bí mật này cho người khác đấy!"

Cái này----

Có được coi là uy hiếp không?

Dưới tán cây trong đêm,Doãn Đường Diêu tức giận nhìn cô gái tóc ngắn mắt một mí.
Từ sau sự việc ở sân bóng rổ,các sinh viên cùng lớp đều coi Tiểu Mễ như người vô hình.Không có ai nói chuyện với cô,không có ai quan tâm đến cô,cô mỉm cười chào mọi người chỉ coi như là năm nay gián,muỗi đến sớm hơn một chút.Thật ra mà nói,thường xuyên ở bên cạnh người điên người khác sẽ nghĩ rằng bạn cũng là kẻ điên.Hành vi của Tiểu Mễ là cho mọi người coi cô như là một kẻ điên.

Lấy bóng đánh người rõ ràng là Doãn Đường Diêu không đúng,đánh Vệ Thụ dã man như vậy,thậm chí còn đánh người được các bạn trong lớp tôn trọng nhất-Thành Quyên!Còn Tiểu Mễ lại giúp Doãn Đường Diêu,thay anh ta xin lỗi,thay anh ta chạy 10.000m,cô ta nghĩ rằng như vậy có thể thu hút sự chú ý của mọi người,có thể làm cho bản thân trở thành "Thiên Sứ tốt bụng" chăng?Đáng ghét,rõ ràng cô ta đang muốn đối địch với các bạn cùng lớp!

Thánh Du lại không phải là truyện cổ tích thiếu nữ.

Các nữ sinh cũng phải tất cả đều say mê anh chàng đẹp trai đến mức điên rồ như vậy.

Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai,nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn,chẳng coi ai ra gì,về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt.Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại!Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm,bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút,mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta.

Cho nên,các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ.

Trong lớp học,Uy Quả Quả vừa uống sữa vừa nhìn trộm Tiểu Mễ đang ngồi ở một góc đọc sách.Hình như cô đang bị ốm,sắc mặt xanh xao,không ngừng ho,làn môi thâm lại,trông rất đáng thương.

Hôm đó trong ký túc xá,Tiểu Mễ yếu ớt đẩy cửa bước vào,dáng vẻ mệt mỏi sau khi chạy 10.000m của Tiểu Mễ làm cho cô quên luôn lời thề"không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa".

Uy Quả Quả dìu Tiểu Mễ vào giường,không nhịn được mắng cô:"Rất mệt mỏi phải không?Bạn bị điên à,tại sao lại phải chạy thay hắn?Bạn có biết rằng các bạn cùng lớp nói bạn thế nào không?"

"Xin lỗi......."

Tiểu Mễ miễn cưỡng cười,nụ cười yếu ớt làm cho cô mềm lòng.

"Sau này đừng có quan tâm đến Doãn Đường Diêu nữa,có nghe thấy không?"Uy Quả Quả thở dài.

Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn cô.Sau một lúc,cô nói:

"Xin lỗi,mình không thể không quan tâm đến anh ấy."

Uy Quả Quả trợn tròn mắt:"Tại sao----?"

Tiểu Mễ không nói gì cả,cô nằm trên giường sắc mặt xanh xao,ánh mắt phảng phất một nỗi buồn.

"Nói đi,tại sao?"Uy Quả Quả nói to,"Không lẽ bạn yêu hắn rồi à!Thật đáng buồn cười!Bạn mất trí à!Lẽ nào bạn muốn như Dương Khả Vi,Na Lộ,vì Doãn Đường Diêu mà tranh đấu nhau trở thành trò cười cho mọi người à?Tên Doãn Đường Diêu này được chiều quá nên hư rồi,hắn chẳng yêu được ai thật lòng đâu!"Hơn nữa,Doãn Đường Diêu có cái gì tốt?May mà tiết thể dục Dương Khả Vi không đến,nếu không hôm nay trong phòng sẽ không yên tĩnh thế này đâu.

"Cảm ơn bạn,Quả Quả,"Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với cô,"Mình hiểu,bạn muốn tốt cho mình."

"Đừng nói vớ vẩn nữa!"Uy Quả Quả càng nói càng tức giận,"Mình hỏi bạn một câu,sau này gặp sự việc tương tự như vậy,bạn có còn làm bất cứ điều gì cho hắn không?"

Tiểu Mễ cười đau khổ.

Uy Quả Quả cảm thấy cô chỉ là cười đau khổ,mà căn bản không hề do dự.

"Ừ,mình sẽ vẫn làm như vậy."Tiểu Mễ nói,ánh mắt cô từ đau khổ chuyển sang một kiểu tình cảm sâu sắc,"xin lỗi,Quả Quả."

Xin lỗi làm cái quái gì nữa đây.

Uy Quả Quả tức giận bước đi,nằm trên giường của mình,lấy gối úp lên mặt.À-----!Cô nguyền rủa,đáng ghét!Mình sẽ không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa!

Uy Quả Quả lại đau khổ quay sang nhìn Tiểu Mễ,sữa uống như không còn mùi vị nữa.Không biết cô ấy định làm trò gì nữ,hôm đó chạy hết 10.000m cơ thể đã hết sức mệt mỏi rồi,lại 2 hôm liền thức đêm đến 2 giờ sáng,chẳng hiểu làm gì nữa.

Như thế sẽ rất có hại cho sức khỏe.

Uy Quả Quả chán chường đặt hộp sữa lên bàn,quay sang nói với Thành Quyên:

"Tiểu Mễ hình như bị ốm."

Thành Quyên không ngẩng đầu lên,lạnh nhạt nói:"Cô ấy không còn là trẻ con nữa,sẽ tự biết lo cho bản thân."

"Ừ."

Uy Quả Quả thở dài,tiếp tục uống nốt hộp sữa.Nếu như...nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa,cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ,rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy....Ừ,cứ như vậy!

Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng,rồi nhìn ra bên ngoài.

Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh,các cô gái cười tươi như hoa,hoặc là thuần khiết,hoặc kiều diễm,hoặc dịu dàng,mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng.Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó,anh ta cười lớn,giọng cười rất ngạo nghễ,tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái.Cô gái hết sức tự hào,các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ.

Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả gật đầu.

Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi.

Nhưng mà-----

Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.

*** ***

Tiếng chuông vào học vang lên.

Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực.

Giáo sư Truyền bước lên bục giảng,đặt tài liệu giảng dạy sang một bên,không nói gì,ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó.Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là,đều ngẩng đầu nhìn ông.

"Doãn Đường Diêu."

Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp.

Nhanh chóng,anh ta thu hai chân xuống,dứng dậy:

"Vâng,thưa thầy."

Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:

"Bài viết rất tốt."

Doãn Đường Diêu ngẩn người ra:"Bài viết?Mẹ kiếp,bài viết nào?"

"Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống,tôi phê bình anh,muốn anh nộp lại một bài khác.Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi,viết rất tốt,nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan."Giáo sư Truyền không nói ra rằng,lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download,cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết,nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tácCác sinh viên xôn xao.

Học cùng lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm,đã quen nghe thầy giáo mắng anh ta cậy nhà giàu không biết phấn đấu,đây là lần đầu tiên nghe thấy điều bất ngờ như vậy.

Không lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây?

"Chỉ có một vấn đề---"Giáo sư Truyền nghi ngờ,"có phải anh viết không?"

Doãn Đường Diêu cười.

Nụ cười vẫn lạnh nhạt như bình thường.

"Thầy nghĩ thế nào?"

Một câu nói làm cho giáo sư Truyền ngỡ ngàng.

Ông lưỡng lự đẩy cặp kính của mình:"Đương nhiên,cũng có thể là do anh viết,nếu như thật sự là anh tự mình viết,tôi sẽ rút lại nghi vấn vừa rồi."Với sự hiểu biết của mình về Doãn Đường Diêu,giáo sư không nghĩ rằng anh ta nghiêm túc như vậy để viết bài này,bài viết này cũng gần như đạt đến trình độ để phát biểu trên các tạp chí kinh tế rồi.

Doãn Đường Diêu không có hứng thú,quay mặt ra cửa nhìn trời nhìn đất,lạnh lùng nói:

"Không sai,cái đó không phải do em viết...."

"Bài viết là của Doãn Đường Diêu!"

Một nữ sinh đứng bật dậy,tiếng nói rất vội vã.Vừa nói,cô vừa ho liên hồi,mặt đỏ lừ,cơ thể đang run lên.

Lại---là---Tiểu---Mễ---!!

Các sinh viên trong lớp xôn xao.Uy Quả Quả chán chường gục mặt xuống bàn,đột nhiên hiểu rằng,thì ra ngày nào Tiểu Mễ thức đêm là để giúp Doãn Đường Diêu làm bài tập!!Thành Quyên ngồi im quay bút,không nói gì.

Dương Khả Vi lạnh nhạt nói lớn:"Không biết xấu hổ!"

Khoảng cách của Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất gần.

Giữa họ chỉ là một chỗ ngồi trống.

Doãn Đườn Diêu quay mặt sang

Anh nhìn cô.

Phải kiên trì!

Tiểu Mễ cố gắng nắm tay lại,khắc chế một cơ thể đang run lên cảm lạnh.Cô nhìn thẳng vào giáo sư Truyền:

"Ý tưởng của bài viết là do Doãn Đường Diêu đề ra,chỉ là em giúp bạn ấy sắp xếp lại thôi."

Nói dối có là gì.

So với việc để cho anh đủ điểm,kể cả phải nói dối mười lần cũng chẳng có vấn đề gì.

Tiểu Mễ tự nói với bản thân như vậy.

Nhưng mà---

Ánh mắt lạnh nhạt của các bạn cùng lớp đổ dồn về phía Tiểu Mễ.

"Em nói,bài viết này do em viết phải không?"

Giáo sư Truyền đi đến trước mặt Tiểu Mễ,khuôn mặt của cô gái đỏ lên,dấu vết nói dối rất rõ ràng.Cho nên,ông rất khó tin rằng bài viết là của Doãn Đường Diêu.

"Không phải!"

Tiểu Mễ đứng thẳng người lên,dùng tất cả sức mạnh để khống chế những đợt ho:"Bài viết là của Doãn Đường Diêu!Chỉ là người đánh máy là em."

Giáo sư Truyền cười:"Doãn Đường Diêu đã tự thừa nhận rồi...."

"Cậu ta thừa nhận là--bài viết không phải cậu ấy "viết".Vâng,cậu ấy không cầm bút,cho nên không phải là cậu ấy "viết".Tuy nhiên,một bài viết quan trọng nhất là tư tưởng không phải à?Em chỉ là người đánh máy thôi.

Cô mệt mỏi......

Cô lại bắt đầu ho mãnh liệt.

Giáo sư Truyền cười,đây là sự việc thú vị nhất mà ông chứng kiến từ khi bắt đầu bước lên bục giảng:"Doãn Đường Diêu,anh tự nói đi,ý tưởng trong bài viết có phải của anh không?"

Ánh mắt của Doãn Đường Diêu vẫn đặt lên người Tiểu Mễ.Ánh nắng sớm chiếu vào phòng học,anh và cô đều bị ánh nắng chiếu rọi cùng nhau.

"Không phải."

Anh trả lời rất dứt khoát.

Cả lớp cười lớn!

Các sinh viên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.

Tiểu Mễ nhỏ bé và đáng thương,cố gắng làm bao nhiêu việc cho Doãn Đường Diêu,nhưng mà người ta không tiếp nhận.Thiếu nữ cổ tích là thiếu nữ cổ tích,hiện thực là hiện thực.Kiểu người máu lạnh như Doãn Đường Diêu,con gại gặp phải hắn chỉ là tự tìm đường chết.

Uy Quả Quả không nhẫn tâm nhìn Tiểu Mễ lúc đó.

Các ngón tay buông lỏng....

Tất cả sức mạnh của Tiểu Mễ đã dùng hết lúc đó,cô dựa tay lên bàn,đột nhiên như muốn khóc.Đồ ngốc,sẽ không đủ điểm à!Nễu như tiếp tục không đủ điểm nữa,có thể sẽ không nhận được bằng tốt nghiệp.....

Cô ngẩng đầu lên,nhìn Doãn Đường Diêu.

Có còn cơ hội thay đổi lại không?Chỉ sợ rằng chỉ có một cơ hội đó,không biết chừng bài viết.....

Doãn Đường Diêu nhìn thấy một đôi mắt như vậy.......

Đôi mắt sáng,đượm buồn,yếu đuối nhưng cũng đầy mạnh mẽ!

Anh lạnh lùng,đưa tay đặt lên vai cô,dùng lực kéo mạnh cô vào trong lòng mình.

Anh cúi đầu xuống.

Hôn vào môi cô!

Giáo sư Truyền đứng trước mặt anh và cô!

Các sinh viên trong lớp đang nhìn họ!

Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ.

Các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương gần như ngừng thở.

Không khí cực kỳ yên tĩnh.

Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ,dùng tay giữ chặt đầu cô,anh hôn rất sâu,các sinh viên thậm chí còn nghe thấy tiếng động.Tiểu Mễ kinh ngạc mở to đôi mắt,trong giây lát cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đôi môi của anh nóng bỏng.



Sẽ có thiên thần thay a yêu e(p6)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Không dùng những ngôn từ thiếu lịch sự.
* Bài viết sưu tầm nên ghi rõ nguồn.
* Tránh spam nhảm không liên quan đến chủ đề.

Yêu cầu viết tiếng Việt có dấu.


Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
'๑'- Forum For Teens -'๑' :: Truyện Tuổi Teen :: Chuyện Tình yêu - Tình cảm-

Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create a blog